TVCN_HeaderImage-sm

Bốn Sự Thật Nhiệm Mầu

| 21-02-2013 |

&nbsp;<span style="font-family: Tahoma, Verdana; font-size: 14px; text-align: justify;">Trong thời gian gi&aacute;o l&yacute; của đức Phật được truyền b&aacute; khắp nơi tr&ecirc;n &Aacute; Ch&acirc;u v&agrave; thế giới, c&oacute; nhiều trường ph&aacute;i với nhiều lối giải th&iacute;ch về Phật ph&aacute;p kh&aacute;c nhau được sinh l&ecirc;n. Mỗi trường ph&aacute;i ch&uacute; trọng v&agrave;o một điểm ri&ecirc;ng, c&oacute; một hệ thống thần học ri&ecirc;ng v&agrave; những phương tiện kh&eacute;o l&eacute;o ri&ecirc;ng biệt. Mặc d&ugrave; c&aacute;c truyền thống kh&aacute;c nhau ấy c&oacute; thể kh&ocirc;ng đồng &yacute; về một số điểm trong gi&aacute;o l&yacute; đức Phật, nhưng c&oacute; một c&ocirc;ng thức gi&aacute;o ph&aacute;p chung m&agrave; bao giờ cũng vẫn l&agrave; trọng t&acirc;m của mọi truyền thống, đ&oacute; l&agrave;: Tứ Diệu Đế hay l&agrave; Bốn Sự. Thật Mầu Nhiệm.Đức Phật diễn tả sự thật đầu ti&ecirc;n trong Tứ Diệu Đế l&agrave; Khổ đế, sự thật về khổ đau. Chữ dukkha trong tiếng Pali c&oacute; một nghĩa rất rộng, n&oacute; bao gồm khổ đau, bất an v&agrave; sự bất m&atilde;n. Đức Phật sau khi gi&aacute;c ngộ, ng&agrave;i đ&atilde; đối diện với sự thật về khổ đau trong cuộc đời một c&aacute;ch kh&ocirc;ng sợ h&atilde;i, kh&ocirc;ng tự th&aacute;n. Ng&agrave;i đ&atilde; nhận diện những vấn đề của khổ đau hết sức r&otilde; r&agrave;ng: nỗi đau đớn của sanh, l&atilde;o, bịnh, tư? nỗi sầu lo, thất vọng, ưu tư, buồn khổ v&igrave; xa l&igrave;a người m&igrave;nh y&ecirc;u, v&igrave; gần gũi người m&igrave;nh kh&ocirc;ng ưu th&iacute;ch, v&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; được điều m&igrave;nh muốn - tất cả những c&aacute;i ấy đều l&agrave; dukkha. Khi ta qu&aacute;n chiếu tự t&aacute;nh duy&ecirc;n khởi của mọi hiện tượng tr&ecirc;n một c&aacute;ch s&acirc;u xa v&agrave; tinh tế, ch&uacute;ng ta sẽ bắt đầu thấy được bản chất khổ đau cố hữu của ch&uacute;ng. Ch&uacute;ng ta ai cũng biết rằng những cảm thọ đau đớn trong t&acirc;m v&agrave; th&acirc;n l&agrave; khổ đau. Nhưng ch&uacute;ng ta cũng c&oacute; thể kinh nghiệm được khổ đau ấy, khi ta &yacute; thức được sự ngắn ngủi tạm thời của mọi hiện tượng. Kh&ocirc;ng c&oacute; bất cứ một kinh nghiệm n&agrave;o, cho dầu tuyệt vời đến đ&acirc;u, lại c&oacute; thể đem đến cho ta một sự thoảm&atilde;n s&acirc;u xa v&agrave; trường cửu, v&igrave; ch&uacute;ng l&uacute;c n&agrave;o cũng thay đổi. Sự lưu chuyển kh&ocirc;ng ngừng của c&aacute;c hiện tượng thường gợi t&ocirc;i li&ecirc;n tưởng đến một d&ograve;ng nước đổ xuống từ một ghềnh th&aacute;c cao. D&ograve;ng nước rơi xuống, tan t&aacute;c, bất tận - &agrave;o &agrave;o - kh&ocirc;ng bao giờ ngừng nghỉ. Đ&oacute; cũng l&agrave; tự t&aacute;nh của mọi hiện tượng.Th&ecirc;m v&agrave;o đ&oacute;, đức Phật đ&atilde; diễn tả về một loại khổ đau thứ ba rất chi tiết trong một b&agrave;i ph&aacute;p n&oacute;i về lửa: &quot;Mắt đang bị lửa thi&ecirc;u đốt, tai đang bị lửa thi&ecirc;u đốt... th&acirc;n... t&acirc;m... đang bị lửa n&agrave;o thi&ecirc;u đốt? Lửa của tham lam, lửa của s&acirc;n hận v&agrave; lửa của si m&ecirc;. &quot;Ch&uacute;ng ta kh&oacute; c&oacute; thể n&agrave;o cởi mở được đối với sự thật khổ đau, v&igrave; l&uacute;c n&agrave;o ta cũng đi trốn tr&aacute;nh ch&uacute;ng, đi t&igrave;m ẩn n&aacute;o trong cuộc sống hằng ng&agrave;y. Ch&uacute;ng ta thường đi t&igrave;m hạnh ph&uacute;c v&agrave; nương tựa v&agrave;o những g&igrave; đem lại cho m&igrave;nh kho&aacute;i lạc, những g&igrave; m&agrave; ch&iacute;nh ch&uacute;ng cũng chỉ l&agrave; tạm bợ, nhất thời. Tất cả cũng chỉ v&igrave; phần đ&ocirc;ng ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng biết thực tập phương ph&aacute;p dừng lại, cởi mở ra với sự sống chung quanh m&igrave;nh, để c&oacute; thể cảm nhận được những g&igrave; thật sự đang x&atilde;y ra. C&oacute; một điều hơi m&acirc;u thuẩn, nhưng cũng rất l&agrave; nhiệm mầu, về khổ đau l&agrave; khi ta c&agrave;ng cởi mở c&agrave;ng t&igrave;m hiểu n&oacute;, th&igrave; t&acirc;m ta sẽ lại c&agrave;ng trở n&ecirc;n nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; tự do hơn. V&igrave; khi ta kh&ocirc;ng c&ograve;n chối bỏ hay trốn tr&aacute;nh sự thật nữa, t&acirc;m ta sẽ trở n&ecirc;n bao la hơn, cởi mở v&agrave; an lạc hơn. Ch&uacute;ng ta cũng sẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n bị sai sử bởi l&ograve;ng tham dục hoặc những đam m&ecirc; của m&igrave;nh, v&igrave; ta c&oacute; thể nh&igrave;n thấy được r&otilde; r&agrave;ng tự t&aacute;nh của mọi vật như l&agrave; ch&uacute;ng hiệnhữu.Nhưng nếu chỉ nh&igrave;n thấy v&agrave; hiểu được khổ đau trong cuộc đời n&agrave;y th&ocirc;i cũng vẫn chưa đủ. Ch&acirc;n đế thứ hai, Tập đế, nhận diện được nguy&ecirc;n nh&acirc;n của khổ đau. Khổ đau bắt nguồn từ đ&acirc;u?</span>